Chuyện… trần gian!

14 Tháng 2

Khi âm nhạc hòa vào ngôn ngữ

Là thứ âm thanh cứ phản phất trong lòng

Gọt chảy, trào… rồi lại vơi

Đêm! Có tiếng xì xào… tâm hồn thôi bay bổng

Giữa tỉnh đời mê mộng, chút tình ta gọi với…, gọi mời

Yêu… hòa quyện, cười… hóa cô đơn

Này nhé! Thôi chào đi năm tháng dỗi hờn

Thôi vờ đi bẽ bàng muôn lối

Cứ mặc chi chuyện lớn, chuyện người

Hạt cát bay xa, gió lùa muôn thuở

Cuối chân trời, là vệt nhớ vẫn hoài nghi

Em đi rồi… tuyết lười không phủ sóng

Bạc mái đầu… đâu phải bởi thời gian

Giữa muôn vàn… còn đó lúc sang ngang

Nhặt cánh hoa rơi… ngỡ tình mãi mãi

Đến bên đời… thì thế…

Chuyện…

Trần gian!

The end

Written by hanhan

 

 

 

 

 

 

 

 

Thẻ:

Để em nói anh nghe

1 Tháng 9

Để em nói anh nghe
Em yêu anh rồi đấy
Đừng hỏi tự bao giờ
Đừng ơ thờ làm ngơ

Nói đi… rằng ánh nhớ
Góc nhỏ ta hẹn hò
Nói đi… rằng anh mơ
Tay tìm tay một gối

Và rồi… ngày, đêm tối
Anh góp gộp ước ao
Kết làm vùng mây sáng
Che nắng em một đời

Kết thành vùng mây trôi
Theo em cùng ngõ lối

Để em nói anh nghe

Written by hanhan

Thẻ:

Thì nhe…

9 Tháng 8

Nắng về qua… nơi làn mi hé mở

Nghe phập phồng… niềm nhớ dáng ai xưa

Nếu gọi tên… thì nhe… đừng vội vã

Thời gian…

Nhặt chút lá phai tàn!

Written by hanhan

Thẻ:

Mây bay…

14 Tháng 6

Người đi…

Tôi về một nỗi nhớ mênh mông

Nơi lòng khuây khỏa

Ừh… thì có gì đâu

Những chiều tha thướt!

Và khi…

Bóng dài, đêm đổ

Ta nhìn ta, muôn trùng sương khói

Mộng mị, ảo giác, cuồng si

Nghe đời tỉnh, ru người quên giấc

Ôm thực tại, vồ lấy trăm năm!

Mây bay…

Written by hanhan

Thẻ:

Cuộc hẹn không định ngày!

7 Tháng 5

Còn nhớ năm tôi học lớp bảy. Một lần sang nhà bạn chơi, không may xe đạp bị xì lốp và tôi phải ghé vào tiệm sửa xe nhỏ bên đường. Đó là một người đàn ông ngoài năm mươi, cao ráo, hơi gầy với khuôn mặt mang dáng dấp trí thức hơn là công việc hiện tại ông ấy đang làm. Để tôi không buồn chán, vừa vá xe, ông ấy vừa ra cho tôi một câu đố:

“Ngày xưa, ở Châu Phi, có nước tên là Niger nơi mà hai người đàn ông được cho là giàu có và quyền lực nhất vùng, trong mọi tình huống họ luôn ganh đua để giành phần chiến thắng. Một lần hẹn nhau uống rượu trước bờ sông, một người say đã nói:

Tửu lượng của tôi là vô bờ bến, thậm chí có thể uống cạn con sông này!

Người còn lại liền đưa ra một cuộc chơi: Trong vòng một tuần, nếu người kia có thể uống cạn con sông thì toàn bộ số tài sản của ông sẽ thuộc về người chiến thắng. Và ngược lại.

Câu hỏi dành cho tôi: Người đàn ông say, sau một tuần, đã trả lời như thế nào mà từ tình huống chắc chắn thua lại có thể lật ngược được tình thế?”

Tôi đã suy nghĩ từ lúc bắt đầu cho đến khi xe được vá xong nhưng không tài nào nghĩ ra. Dù đã thử trả lời mọi đáp án! Người chủ tiệm xe nói cho tôi ba ngày. Đừng hỏi bất kỳ ai. Và khi giải được, hãy quay lại. Trên đường về nhà, suốt ba mươi phút, đầu óc tôi chỉ quanh quẩn tìm ra lời giải đáp. Tôi kể mẹ nghe cuộc gặp gỡ thú vị hôm nay và một câu hỏi khác cũng được đặt ra:

-          Mẹ ơi, tại sao một người có vẻ trí thức như vậy lại làm nghề vá xe đạp? Mà chú ấy cũng ăn chay trường giống mẹ đấy!

-          Rồi con sẽ còn phải đặt ra nhiều và nhiều những câu hỏi như thế này nữa! Không phải ai ở vị trí cao cũng đều tài giỏi đâu con gái à!

Ba ngày sau, tôi quay lại. Vừa trong thấy tôi, chú tỏ vẻ ngạc nhiên. Nhưng vẫn kịp nở nụ cười.

-          Chào cô bé, chú không nghĩ cô bé sẽ quay lại chỉ vì lời hứa vẫn vơ đó cơ đấy! Thế nào? Đã có đáp án rồi phải không? Chắc chắn là không hỏi ai chứ?

Tôi đã hứa sẽ không hỏi ai, tôi đã hứa rằng tôi sẽ quay lại và tôi giữ lời. Nhưng… tôi không hề có đáp án! Và tôi đến đây để được nghe câu trả lời từ chú! Chúng tôi trò chuyện đủ loại đề tài, những buổi học ở trường, gia đình chú, sở thích về môn toán của tôi. Tôi cho chú địa chỉ nhà, số điện thoại và chú hứa sẽ đến thăm tôi vào một dịp nào đó không hẹn trước!

Vài ngày sau, tiếng chuông cửa vang lên, tôi vội vã chạy ra ngoài. Hình ảnh đập vào mắt là người đàn ông cao, gầy, bên chiếc xe đạp cũ và một cuốn sách trên tay. Trong tích tắc tôi thực sự cảm động nhưng sự bối rối và xấu hổ đã xâm chiếm ngay. Mẹ đi vắng dài ngày, nhà cửa không dọn dẹp. Đồ đạc tôi xả tứ tung. Mở cửa mời chú vào mà lòng tôi lo sợ! Khi đã ngồi vào bàn. Câu đầu tiên chú nói:

-          Nhà bề bọn nhưng lòng không bận rộn!

Tôi sượng người đến mức chẳng biết nói gì ngoài cười huề!

Chú đến để tặng con cuốn sách này! Có lẻ con sẽ thích nó, hoặc không thích nó. Nhưng chú mong con sẽ đọc nó! Tôi chỉ biết nhìn chú bằng ánh mắt thay lời cảm ơn. Thấy được vẻ bối rối trong tôi, không khí trở nên ngột ngạt, chú quyết định ra về. Chúng tôi đã chia tay như vậy đấy. Nhiều năm trôi qua, cho đến nay đó cũng là lần gặp cuối cùng. Mối quan hệ chưa kịp bắt đầu đã vội kết thúc. Có lẻ chú đã thất vọng về tôi. Có lẻ trong mắt chú tôi là cô bé ngoan hiền, siêng năng và không bừa bãi. Các bạn thấy đấy! Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng. Nhưng cũng đừng vội nâng cấp hóa hình ảnh bạn đã nhìn thấy. Bởi điều đó khiến bạn rất khó khăn chấp nhận những khuyết điểm của đối phương sau này. Như chú đã khó chấp nhận về tôi! Và giá như ngày ấy tôi đủ can đảm để giữ chú ở lại. Giá như ngày ấy tôi đủ can đảm để quay lại tìm chú. Có lẻ giờ đây giữa chúng tôi sẽ là tình thầy trò, tình bè bạn, một người tôi có thể học hỏi, tâm sự và chia sẻ.

Quay về với thực tại, khi đang sống trong một nền văn hóa mới. Nơi mà mọi sự viếng thăm đều cần có những cuộc hẹn trước. Thoạt đầu tôi không thích. Bởi đơn giản nếu bạn bè viếng thăm nhau mà cũng phải hẹn thì còn gì là vui. Nhưng thời gian đã dạy cho tôi hiểu. Đó là văn hóa mà chúng ta nên học hỏi. Bởi như thế chúng ta sẽ không đưa đối phương, thậm chí chính bản thân mình vào những tình huống khó xử, bị động. Cũng như ngày ấy, giá mà chú cho tôi một cuộc hẹn!

Lời cuối: Hành trình đắc đạo thành Phật của thái tử Tất Đạt Đa là nội dung cuốn sách mà tôi được tặng!

Written by hanhan

Thẻ:

Vô Không

19 Tháng 4

Mộng bình thường, vấn vương hoàng hôn nhỡ

Một chiều, một bóng… một xa xăm

Anh giận… vì em buông nỗi nhớ…

Em hờn, mặc cả đời vô không!

Written by hanhan

Thẻ:

Hố Đen Tsunami

31 Tháng 3

Vị mặn của biển, âm thanh của sóng, từng cơn gió ùa vào mặt và tóc nhấp nhô. Đó là một ngày sau nhiều năm tôi trở lại Đà Nẵng. Trước mắt tôi là bờ vai rộng, hình ảnh quen thuộc tôi vẫn mang theo, dù bất cứ nơi đâu trên đường đời. Một người anh? Không chỉ có vậy! Một người cha! Vâng, đúng thế!  Chiếc xe đạp vẫn chầm chậm lăn bánh dọc bờ biển. Tôi dang rộng vòng tay, ngửa mặt hướng bầu trời. Một cảm giác rùng mình trước sự bao la của vũ trụ, loài người chỉ là những chấm nhỏ vô định. Và tôi kịp nhận ra. Bên tôi có anh! Ngày trong vắt, hương trong vắt, từng làn mây trôi nhẹ trắng tinh khôi. Nỗi khát khao, hạnh phúc ngọt ngào của người xa quê cảm nhận tình yêu thương gia đình cứ loan chảy. Qua tim, gan và phập phồng nơi dạ dày. Đưa mắt về hướng biển. Điều gì đang xảy ra? Tôi không còn tin vào mắt mình. Từ xa, con sóng khổng lồ mà khả năng miêu tả về độ cao đã không thể hoạt động. Cảm giác như tôi sắp rơi vào mồm của một con quái vật vô trọng lượng, vô hình hài! Như phản xạ sinh tồn, tôi nhảy xuống xe và chạy một mạch sang trung tâm thương mại đối diện bên đường. Tôi ấn thang máy và lên tầng cao nhất. Từ trên cao, qua lớp cửa kính. Sóng cứ cuồn cuộn như bão táp. Giận dữ gào thét, tất cả chỉ là một màu xanh ngồm sủi bọt trắng. Càng đến gần càng lao với vận tốc không một kim giờ nào có thể đo đạt. Tôi nhắm mắt và hiểu rằng… “định mệnh”. Tòa nhà giờ cũng chỉ là chiếc cốc thủy tinh sẽ vỡ tung tóe trong cơn thịnh nộ. Khoảng lặng…! Vẫn không thấy có biến động gì. Tôi mở mắt lòng hoang dại trước cảnh tượng đang diễn ra. Loài người, với sự tân tiến không ngừng nghỉ khoa học kỹ thuật cũng đành bất lực trước sự tàn phá của thiên nhiên. Và từ đó song hành tồn tại cái được gọi là: “Sức mạnh siêu nhiên”. Không một ai, không một logic nào có thể giải thích. Với những người theo tín ngưỡng. Đó có thể là “bàn tay của Chúa”, ánh hào quang của đức Phật!”.

Sóng vẫn lồng lộn nhưng khi gần vào đến bờ, như xuất hiện lực nam châm. Đang bay với chuyển động thẳng bỗng xoáy tròn từng cơn lốc tạo thành tâm bão và hố đen mở ra. Tất cả lao xuống và cứ thế. Tôi hoảng hốt thốt lên hai tiếng “anh trai”. Tại sao tôi đứng đây? Một mình! Giá mà con sóng cứ ập đến để tôi không thấy mặt tối tăm bên trong tâm hồn mình. Thang máy không hoạt động, tôi chạy điên cuồng theo cầu thang bộ. Dòng nước mắt trào rơi không sao ngớt. Nỗi sợ hãi đã khiến tôi bỏ lại anh. Người tôi yêu nhất cuộc đời này. Quay về chỗ cũ, chân tay tôi như muốn rơi rụng. Khi anh vẫn đứng đó. Quay mặt về phía biển bên cạnh chiếc xe đạp. Dáng hình vững chãi, thản nhiên của người đang chờ đợi một ai đó! Tôi ào đến lay mạnh hai vai anh và thét lên như muốn xé tan vùng tâm tối!

-Anh điên rồi! Tại sao anh không bỏ chạy? Tại sao anh còn đứng đây? Lòng bàn tay vỗ mạnh vào tim – Em xin lỗi, em xin lỗi… Em chỉ là đồ tồi!

Anh tôi không nói gì. Chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa tình yêu thương. Tôi sực tĩnh.

-Chúng ta đi thôi. Không chắc hố đen sẽ còn hoạt động đến bao giờ. Sóng có thể ập vào bờ bất cứ lúc nào.

Anh tôi ngay lập tức quay đầu xe.

-Em nắm thật chặt nhé!

Chúng tôi vụt đi với vận tốc của một chú chim. Theo hướng vuông góc với bờ biền. Luồn lách qua các con hẻm, vượt dốc, bay và bay. Anh tôi giờ đây hệt như một vận động viên “đua xe đạp địa hình”. Tôi sực nhớ đến bà nội.

-Anh, ghé qua nhà bà nội trước.

Trông thấy bà đang ăn ở quán phở đối diện. Mọi hoạt động vẫn diễn ra như chưa có chuyện gì. Tôi đỡ bà lên xe và thông báo với mọi người có khả năng sóng thần sẽ ập đến.

-Anh chở bà về nhà mẹ mau đi.

-Còn em thì sao? Hay em chở bà. Anh sẽ tìm cách tự lo liệu.

-Không được. Nếu em chở bà. Có thể cả ba chúng ta sẽ cùng gặp nguy hiểm. Anh đi mau đi, không còn nhiều thời gian để do dự nữa đâu. Em sẽ chạy bộ theo sau.

Không hiểu bằng cách nào? Cả ba chúng tôi đều đã về đến nhà. Tất cả người thân cũng đều có mặt  Anh trai tôi bị kiệt sức, máu ra nhiều ở miệng và phải lên cán đưa ngay vào bệnh viện. Ánh mắt cuối cùng anh nhìn tôi như muốn nói: “Em phải sống!”. Nước sông bắt đâu dân mấp mé đường. Chú tôi lập tức câu dây đưa bà lên nóc nhà. Những người còn lại quyết định không tháo chạy riêng lẻ mà sẽ cùng sát cánh. Trong lúc này đây. Có thể ngày mai sẽ chẳng còn ai được nhìn thấy nhau. Nhưng sức mạnh của tình yêu thương giúp chúng tôi vượt qua nỗi sợ hãi.

Và… ngày mai liệu có đến?

-Con ơi! Hơn 5h sáng rồi. Không phải hôm nay con sẽ về trường sao?

Giấc mơ không chỉ là giấc mơ!

Written by hanhan.

PS: Tỉnh dậy… vẫn không sao quên được ánh mắt ấy!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.